Chiếc Samand trên bến Ninh Kiều

Người Iran rất tự hào khi ghi tên mình vào những dân tộc hiếm hoi trên hành tinh này biết chế tạo xe hơi. Hãng xe IKCO của họ là hãng xe lớn Trung Đông và Bắc Phi, với gần cả triệu chiếc/năm, dùng cho nội địa và xuất khẩu đến hơn 40 quốc gia, chủ yếu các thị trường ít ai để ý như Trung Á, Trung Đông, Trung Mỹ, Nga, Đông Âu…
Xe hơi là biểu tượng thịnh vượng cho xã hội loài người ngày nay, giống 200 năm trước là xe ngựa, 100 năm trước là xe đạp, 50 năm trước là xe máy. Dù ở Trung Quốc, Indonesia, Pháp, Mỹ, Anh… cho đến các quốc gia nhỏ bé như Srilanka, Mông Cổ…, xe hơi luôn là đề tài thú vị khi cánh đàn ông tụ tập với nhau. Các cô bé cậu bé trung học khắp thế giới vẫn “đố bạn” trong lúc ra chơi về logo của các hãng xe, dân tộc nào trên thế giới biết làm ra xe hơi, thương hiệu Jaguar hay Ferrari do nước nào đang sở hữu…Mô hình xe hơi thu nhỏ hay xe chạy bằng pin có điều khiển là mặt hàng đồ chơi trẻ em bán chạy nhất. Khắp nơi trên thế giới, người khá giả vẫn đi xe hơi riêng và đóng thuế xe, phí cầu đường, bãi đỗ… rất đắt, người dùng phương tiện cá nhân phải hỗ trợ người thu nhập ít hơn dùng các phương tiện công cộng. Sinh viên đang đi học, công nhân viên mới ra trường thì phải đi xe buýt, tàu điện, xe đạp…để tích luỹ tiền mua xe hơi, tới lượt họ khá giả thì lại đóng tiền trợ giá cho nhóm người trẻ mới ra đời. Không thể cứ đòi thuận tiện cho cá nhân mình mà chi phí gì cũng không chịu bỏ. Tiếc tiền thì đi xe buýt, xe đạp, đi bộ, phải chịu lâu hơn, cơ chế thị trường phải rạch ròi như vậy.
Ở Iran, xe hơi hiệu Samand được xem là quốc xa (national car). Xe hơi đi liền với công nghiệp luyện thép, công nghiệp chế tạo phụ tùng, cao su, nhựa, động cơ…nên không dễ thực hiện, phải bền bỉ quyết tâm đến cùng, dựa vào nội lực quốc gia chứ không thể dựa vào ngoại bang. Lịch sử cho thấy chưa có 1 hãng xe nào tới đặt nhà máy ở một nước khác rồi bàn giao nền công nghiệp chế tạo ô tô cho nước đó cả, chỉ đơn giản họ đến để lắp ráp, kiếm tiền từ chính thị trường đó. Họ ra đi thì chỉ để lại “kỹ năng lắp ráp” như đứa trẻ xếp đồ chơi Lego. Vì vậy, người Iran kêu gọi các kỹ sư về ô tô đang học tập từ mọi quốc gia về nước, ngày đêm nghiên cứu để tạo ra dòng xe riêng, với tinh thần “work for our country”. Hỏng, làm lại. Xấu, làm lại. Mắc, làm lại… Ngày nay, hãng IKCO có đến 54000 công nhân viên với tài sản lên tới 32 tỷ đô, nằm trong bảng xếp hạng những nhà sản xuất xe lớn nhất thế giới. Xe của họ rất nặng, nhưng đi trên đường trường thì khỏi chê, đóng cửa kêu cái rầm nghe rất đã tai vì chất lượng thép tốt. Mặc dù bị cấm vận kinh tế nhưng đời sống của người Iran không mấy chật vật, vì ngoài dầu thô là tài nguyên thiên nhiên ra, họ còn nhiều lĩnh vực khác thu ngoại tệ. Người Iran vô cùng chăm chỉ và có đầu óc, mỗi cá nhân đều học như điên, làm hết mình, sẵn sàng hy sinh cái tôi và sự ích kỷ cá nhân để lợi ích chung cho cộng đồng. Sự thành công ở các nước châu Á từ Nhật, Hàn, Trung Quốc, Qatar, Emirates…đều là do người dân chỉ ngủ có 5-6h/ngày, còn lại là ở công trường nhà máy công sở. Tinh thần ham thích sản xuất và say mê lao động chính là cốt lõi của sự thịnh vượng. Vì để sản xuất được, anh phải giỏi giang kỷ luật, có đầu óc tổ chức ghê lắm.
Tony đến Iran một lần chung với đoàn thương nhân Hồng Công, xúc tiến nhập khẩu hạt dẻ cười (một loại hạt ngon, bổ) để bán cho thị trường Trung Quốc và xuất khẩu phân bón cho họ. Trên đường phố thủ đô, xe IKCO chiếm áp đảo. Anh bạn Aram, lúc đưa Tony đi ăn ở nhà hàng Hoa có tên là Gold Dragon trên phố Tooraj, có nói ở Tehran, có 3 hãng xe bán chạy nhất là Susuki của người Nhật, Peugeot của người Pháp và IKCO của người Iran. Với anh, và với bất cứ người Iran nào, nếu xe IKCO giá ngang bằng, tiện nghi chỉ 2/3 thì anh vẫn đi xe IKCO, because it’s made by Iranian. Anh nói việc dùng hàng nội địa là trách nhiệm bắt buộc của mỗi công dân, “phải dùng” chứ không phải “nên dùng”, dù không có quy định nào cả. Chính sự tự trọng với sản phẩm dân tộc mình sản xuất là chìa khoá thành công của các nước biết chế tạo xe hơi (số lượng các nước này chỉ đếm trên đầu ngón tay dù có hơn 200 quốc gia trên trái đất). Anh nói, người Iran chưa giàu bằng người Nhật người Pháp thì mỗi công dân Iran phải có nhiệm vụ làm cho người Iran giàu có lên. Thanh niên Iran vào buổi tối trước khi nhắm mắt ngủ, phải dành 15 phút chiêm nghiệm hôm nay mình đã làm được gì mới mẻ chưa, hay vẫn một ngày trôi qua chán òm như mọi ngày? Rồi buổi sáng thức dậy, vừa uống cà phê vừa suy nghĩ hôm nay phải làm gì để tốt hơn hôm qua. A better day than yesterday.
Khi ra quyết định mua hàng, họ hay hỏi người bán “cái này có hàng made in Iran không”? Vì với họ, mua một sản phẩm của Iran sản xuất, một người Iran sẽ có việc làm, 1 đồng ngoại tệ sẽ ở lại, đồng tiền đó sẽ được tái đầu tư, sản phẩm sẽ càng tốt hơn, xuất khẩu lấy được 2 đồng về cho quê hương. Ở Iran, người học ngoại thương phải là học sinh giỏi nhất, học xong chuyên tâm vận dụng hết trí tuệ của mình thương thảo bán hàng quốc tế. Họ thương thảo vô cùng giỏi, nên đến giờ, sau bao năm làm ăn với họ, cả trăm container hạt dẻ cười đã nhập cảng Qingdao, mà chưa có container phân bón nào Tony bán được cho họ. Thấy Tony buồn vì bị nhập siêu nên anh Aram an ủi, nói sẽ tặng Tony một chiếc Samand LX màu mận chín làm kỷ niệm. Nếu bữa nào bạn đến Cần Thơ (Hà Nội, Đà Nẵng, Đà Lạt đều có đường bay đến), bạn thử ghé quán cà phê Góc Phố dưới bến Ninh Kiều, bạn sẽ thấy một thanh niên cao 1m80, 90kg, ăn mặc áo choàng trắng trùm khăn trắng kín đầu, gương mặt thanh tú bước xuống xe Samand made in Iran để ăn trưa, thì đó chính là anh Aram qua Cần Thơ tặng xe cho Tony. Còn bạn ráng đợi thêm 15 phút nữa, một thanh niên “tầm cao 1m80, cân nặng 70 ký, thân hình hoàn toàn bình thường, rất hân hạnh được phục vụ quý khách” (bị nhiễm nói nhịu từ xe cân sức khoẻ ngoài phố) từ xe buýt bước xuống, thì chính là Tony Buổi Sáng. Gương mặt anh ấy đẹp quá đẹp nhưng thoáng buồn, vì nước Việt của anh có bao nhiêu kỹ sư cơ khí điện tử mà hẻm ai chế tạo ra được chiếc xe hơi hay xe máy nào để anh có thể hất mặt lên trời với bạn bè quốc tế. Nên anh đành đi xe buýt hiệu Samco vậy, ít ra anh cũng có cái để nói đó là sản phẩm made in Vietnam.
P/S: Samco là tổng công ty cơ khí giao thông vận tải Sài Gòn, đơn vị sản xuất ra xe buýt, xe khách lớn. Các bạn trẻ cố gắng sản xuất đi nhé, đừng để gương mặt đẹp ấy buồn miết.

Viết bình luận